Thương ai đó quả là một công việc nhọc nhằn, mặc dù không nhất thiết cứ phải nhọc nhằn thì mới là thương. Thương sẽ đỡ vất vả hơn nếu như người ta có dư cái gì đó để mà cho; còn nếu không, thương sẽ là bào mòn thân thể - thứ duy nhất mà người ta có và người ta có thể bắt nó tuân theo ý muốn chủ quan – để đổi lấy những mẻ cua cá, những hộp sữa Milo, một ngôi nhà đủ rộng để có một phòng học riêng, v…
Như đã nói ở bài viết Tại sao người đó cứ không hiểu cho tôi? , hiểu về chính mình có lẽ là sứ mệnh lớn lao nhất của một con người. Những câu hỏi như “Tôi là ai?”, “Tại sao tôi được sinh ra?”, “Tôi đang làm cái khỉ gì với cuộc đời này đây?”, dù đến sớm hay muộn, có lẽ đều xuất hiện ít nhất là một tích tắc nào đó giữa những cô đơn, rối bời, chán nản, hay cảm giác trống trải mênh mang.
Tuy quan trọ…
Tôi nhận ra rằng cảm giác phiền não, bực dọc, hay tủi thân trong một mối quan hệ rất hay đến từ câu hỏi “Tại sao người đó không hiểu cho (cảm giác của) tôi?”
Cái ước vọng được thấu hiểu là một ước vọng chính đáng. Chỉ cần ai đó hiểu mình là ngay lập tức mình cảm thấy được thương. Nỗ lực tìm kiếm ai đó hiểu mình suy cho cùng chính là nỗ lực tìm kiếm cảm giác được yêu.
Tuy vậy, tôi cho rằng tìm kiế…
Về Quềnh
Một kẻ bộ hành, một độc giả, và một người tập viết.
A patient walker, a passionate reader, and an un-easy student of (academic) writing.