Tôi đang ở đâu thế này? Tấm bảng kia ghi gì cơ? “Địa Ngục.”
Giọng ai vang lên: “Tên béo kia, còn mắt nhắm mắt mở gì nữa! Vào trầu Diêm Vương ngay!”
Tôi bước qua cảnh cổng, vào sảnh lớn. Một ông lão mặt đen xì ngồi trên chiếc ghế to tướng giữa gian nhà, tay lật cuốn sổ. Ông hỏi: “Nhà ngươi phạm tội gì mà xuống đây sớm vậy? Số nhà ngươi tới bảy hai tuổi mới chết cơ.”
Tôi thưa: Tôi đã chết rồi sao?
Tuần này Cây Táo ra đề: Hôm nay hãy viết về một người mà bạn thần tượng hay truyền cảm hứng cho bạn. Những điều cụ thể mà bạn yêu thích ở họ, cảm giác của bạn khi thấy người đó…Những phẩm chất của người đó có phải là điều mà bạn hướng tới? Nhờ họ mà bạn đã thay đổi bản thân như thế nào? (01.12.2025)
Xin phép được trả lời luôn:
Người thứ nhất: Mẹ. Cách thực hành đạo đức của một người làm vợ trông t…
Tầm tháng 8/2023 mình đi bơi trở lại, nhờ em Trâm rủ rê (Cảm ơn Trâm nhiều!). Trước đó mình đã đi học bơi ếch vào mùa hè năm 2017 trong lúc mới tốt nghiệp đại học và đang ‘thất nghiệp’. Năm 2018 mình tiếp tục đi học bơi sải, học lâu ơi là lâu (tầm 15 buổi gì đó) nhưng hình như sai kỹ thuật nên vẫn không bơi được. Lần này đi bơi mình cũng không kỳ vọng gì mấy, coi như một hoạt động giảm căng thẳng …
Mấy nay sức khoẻ mình tốt lên nên trong lòng cũng cảm thấy thật phấn chấn. Dù cho có những giằng xé ngổn ngang nhưng mình vẫn có đủ nghị lực để tự nhắc nhở bản thân rằng mọi chuyện cứ phải từ từ, đặc biệt là sức khoẻ.
Hôm nay là một ngày khá vui. Sáng mình đi học tiếng Hà Lan. Lớp nay có kiểm tra giữa kỳ kĩ năng Nghe, mình đã xác định tinh thần là “let it go,” tới đâu thì tới, vì mấy ngày trước mì…
Mình đang ngồi bên khung cửa sổ lớn, bên ngoài là những dãy nhà xinh đẹp với tường gạch nâu đỏ đặc trưng kiểu Bỉ và phía xa là những rặng cây xanh, đỏ, vàng, trắng (cây lau) đang lần lượt thay lá. Trời chiều mùa đông, mới chục phút trước còn hoàng hôn mà giờ vệt nắng cuối cùng đã tắt hẳn. Phố đã lên đèn, ánh đèn vàng dịu nhẹ toả ra từ con đường kế cận, xa hơn thì ẩn hiện như những ngọn hải đăng tr…
1. Mình vẫn đang quằn quại với việc X. Nó gây áp lực tới nỗi mình đã cứ thế làm việc từ sáng tới tối không màng tới chuyện ngủ trưa nữa vì kể cả có đặt lưng xuống thì cũng không thể nào nhắm mắt nổi. Nhưng mà may mắn là nó chỉ áp lực về mặt thể xác thôi, như thế là đã đỡ hơn trước nhiều rồi. Thời gian trước đó mình cứ có cảm giác lo sợ thường trực vì sự thành bại của việc X có ảnh hưởng lớn tới cu…
Mình đã quay về Bỉ được một tuần lễ. Mấy ngày trước khi đi trong lòng cũng có chút lo lắng vì không biết lần này trở lại sẽ ra sao, nhưng may thay là được nước Bỉ chào đón (hơn mong đợi). Trời trong xanh cao vút và vì vậy cái lạnh càng thêm tê tái trên gương mặt xém thì nứt nẻ.
Cùng với nắng thì các bạn và thầy cũng rất hân hoan chào đón. Từ lúc vẫn còn trên máy bay đã nhắn là “Bạn đâu rồi? Sao mì…
Thương ai đó quả là một công việc nhọc nhằn, mặc dù không nhất thiết cứ phải nhọc nhằn thì mới là thương. Thương sẽ đỡ vất vả hơn nếu như người ta có dư cái gì đó để mà cho; còn nếu không, thương sẽ là bào mòn thân thể - thứ duy nhất mà người ta có và người ta có thể bắt nó tuân theo ý muốn chủ quan – để đổi lấy những mẻ cua cá, những hộp sữa Milo, một ngôi nhà đủ rộng để có một phòng học riêng, v…
1. Cơ thể mình đang ở trong giai đoạn tồi tệ nhất từ hồi sang Bỉ tới giờ. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên vì đúng là cơ thể và tâm trí đã làm việc không một ngày nghỉ nào từ sau chuyến đi Pháp hồi giữa tháng 8/2021 đến giờ. Hết viết báo với cô H. thì viết proposal cho GS, xong lại xoay sang viết bài cho môn Sử, rồi lại viết tiếp luận văn, rồi cuối cùng thì viết tiếp một cái essay to đoành nữa, cá…
Trong suốt thời gian thực tập lối sống kiểu Bụt, tôi vẫn cứ lấn cấn về chuyện tại sao pháp môn của sư ông Nhất Hạnh lại lấy ‘Sống hạnh phúc’ làm kim chỉ nam. Tôi thấy như thế là không “đúng,” vì rõ ràng Buddha là “người tỉnh thức,” tức là người sống giác ngộ giải thoát cơ mà.
Tới hôm nay thì tôi có câu trả lời cho mình, trong lúc đang đọc một bài viết thu thập lại những tự sự của Thầy sau khi Thầy…
Tôi nhớ lần cuối cùng mình đi chùa và cầu nguyện một cái gì đó là dịp tết Nguyên Đán năm 2018. Tôi thủ thỉ với Bụt là: Bụt ơi, nếu Người muốn con sống một cuộc đời không lãng phí, xin Người hãy cho con thật nhiều khó khăn.
Nhìn lại cuộc sống của mình trong 4 năm qua, tôi biết là Bụt linh nghiệm. Mỗi một năm đi qua là một đổ vỡ lớn:
Năm 2018 chứng kiến đổ vỡ sâu sắc trong mối quan hệ con cái - ch…
Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi rung động và cảm phục trước sự “ít học”. Trong cái thế giới bé nhỏ của mình, tôi cứ tưởng rằng một học giả uyên thâm nào đó hay một nhà thơ nào đó mới đủ sức để lay động lòng người. Mà muốn uyên thâm hơn, muốn giỏi giang hơn thì phải học. Việc học vì thế được xem như là một chuyện nên làm, kiểu như là học được thêm chừng nào thì mở mang chừng đó và trạng …
“Gửi chị T.,
Em nghiệm ra rằng (một trong những) cách thoát bẫy của cách tư duy Tây Phương là đi vào nó, đọc nó, thực sự hiểu nó, và rồi tự nghiệm ra xem nó có những ngã chấp như thế nào. Tự nghiệm xong xuôi thì quá trình thoát bẫy cũng xong xuôi.
Tuy việc tìm hiểu về tư duy phương Tây quan trọng là vậy nhưng rất khó để có cơ hội học nó một cách thấu đáo trong bối cảnh Việt Nam. Hầu hết môn triết…
Như đã nói ở bài viết Tại sao người đó cứ không hiểu cho tôi? , hiểu về chính mình có lẽ là sứ mệnh lớn lao nhất của một con người. Những câu hỏi như “Tôi là ai?”, “Tại sao tôi được sinh ra?”, “Tôi đang làm cái khỉ gì với cuộc đời này đây?”, dù đến sớm hay muộn, có lẽ đều xuất hiện ít nhất là một tích tắc nào đó giữa những cô đơn, rối bời, chán nản, hay cảm giác trống trải mênh mang.
Tuy quan trọ…
Mấy hôm trước mình đăng lên story facebook một tấm ảnh mặc váy dài ôm sát. Ấy là lần đầu tiên mình có can đảm mặc chiếc váy ra đường và đăng ảnh lên mạng xã hội.
Với mình, việc bộc lộ cơ thể đã từng hết sức khó khăn, không chỉ bởi mình cảm thấy bị bó nghẹt bởi định kiến giới, tiêu chuẩn phổ quát về cơ thể đẹp, mà còn bởi trải nghiệm bị trêu chọc bởi những người quen hay người lạ trên đường phố. Bạ…
Tôi nhận ra rằng cảm giác phiền não, bực dọc, hay tủi thân trong một mối quan hệ rất hay đến từ câu hỏi “Tại sao người đó không hiểu cho (cảm giác của) tôi?”
Cái ước vọng được thấu hiểu là một ước vọng chính đáng. Chỉ cần ai đó hiểu mình là ngay lập tức mình cảm thấy được thương. Nỗ lực tìm kiếm ai đó hiểu mình suy cho cùng chính là nỗ lực tìm kiếm cảm giác được yêu.
Tuy vậy, tôi cho rằng tìm kiế…
[English below]
Sau một thời gian tu học theo pháp môn của thầy Nhất Hạnh, tôi lờ mờ hiểu ra chuyện hạnh phúc có trong giây phút hiện tại là như thế nào. Về lý thuyết thì sống trong giây phút hiện tại có nghĩa là mình cần chú tâm đến từng giây từng phút, hít một hơi ngắn thì biết mình hít vào một hơi ngắn, thở ra một hơi dài thì biết là mình thở ra một hơi dài. Nghe vậy thì dễ chứ thực hành thì kh…
1. Thực tập chánh ngữ là thực tập bỏ đi cái tham vọng (tôi) đúng (bạn) sai.
Cô bạn tôi dạo gần đây phát hiện mình có những dấu hiệu của (bệnh) rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD). Bạn tôi mang chuyện đó ra kể với bạn X với mục đích ban đầu chỉ là thổ lộ một chút “bí mật” về cuộc sống của bạn ấy, mà cũng vì tin tưởng bạn X nên mới nói ra. Ấy vậy mà bạn X phản ứng cực kỳ… “khoa học”, bạn X khăng kh…
[English below]
Hồi còn trẻ (và kiêu ngạo) tôi cứ nghĩ rằng mình phải tìm được ai đó hiểu mình, phải tương thích với mình như thể bu lông ốc vít thì mới có thể làm bạn được dài lâu. Giờ thì tôi hiểu ra rằng trên đời này có rất ít sự hạnh ngộ là bu lông ốc vít, phần đa là toàn bu lông hoặc toàn ốc vít, thế nên để có thể làm bạn được thì buộc hai người phải nỗ lực để có thể vừa vặn với nhau theo một…
Tháng 7 năm ngoái là một thời điểm hết sức vất vả với tôi bởi có những mấy đầu việc lớn mà tôi phải cáng đáng cùng một lúc. Bụng tôi lúc nào cũng như có lửa đốt, bồn chồn, lo lắng. Tôi vẫn tin rằng mình có thể hoàn thành tất cả núi công việc đó (mà thực tế là tôi đã làm được) nhưng phải làm việc với hiệu suất 12 tiếng một ngày khiến tôi suy nhược khủng khiếp. Tôi không còn thiết tha bất cứ điều gì…
Leuven, ngày 04 tháng 05 năm 2021.
Hôm qua cả hai đứa cùng não nề nên thành thử ra lại vui vui vì có người than thở cùng chứ nếu một đứa low một đứa high thì lại không có một cuộc hội thoại dài lê thê. Đầu tiên là kể lể cái nỗi vì sao cơ thể đình công, không muốn làm việc nữa. Sau ấy là bật khóc vì nhớ nhau quá đi thôi vì đã gần tám tháng trời không gặp bạn. (Bình thường những lúc rã rời là có thể…
Tôi nhớ là mình từng liệt kê câu nói này vào một trong những kiểu cliché, đại loại là sáo rỗng. Tôi đã tưởng tượng ra một cảnh khá thô kệch là một người ôm mặt khóc và người kia bảo là tôi yêu bạn thì liệu cái người ôm mặt khóc sẽ thấy được sức mạnh gì từ tình yêu đó? Tình yêu liệu có sức mạnh không nhỉ? Mà nếu nó mạnh thì biểu hiện mạnh mẽ của nó sẽ ra sao? Vì thường thì cái mạnh vẫn hay song hàn…
Việc quán chiếu những mâu thuẫn đôi khi là rất khó khăn vì những tín hiệu được đưa vào thường khá nhiễu. Nhiễu bởi hai lý do:
Người nói chỉ nói ra với mục đích là “nói gì đó”, chứ không có sự suy xét thấu đáo rằng những lời họ nói ra có thực sự đúng với suy nghĩ/hành vi của họ hay không, và cũng không nghĩ tới chuyện người nghe có thể bị đặt vào tình cảnh nào (vui mừng, thất vọng, đau, tức,…). S…
Hành trình tu không phải là để “sung sướng”, “hết khổ” mà là để có một thái độ đúng đắn trước cái khổ của mình. Một khi đã có tâm thế vững vàng đối diện với buồn/đau/giận… thì những cảm xúc đó sẽ nhanh chóng chuyển hoá. Chuyển hoá sang vui, rồi sau đó lại buồn, sau buồn lại vui, không có gì phải xoắn cả. Hơn nữa, trong buồn có vui, trong vui có buồn, trong gặp gỡ có chia ly, trong xa cách có gần g…
Hôm qua ngồi cà kê với cô bạn Waffle Cháy, bạn trải lòng là dạo này bạn cứ thấy trong lòng buồn man mác. Nhiều khi thấy mệt mỏi mà ngẫm ra thì không có lý do để mà u sầu như thế. Bạn thấy là cuộc sống của bạn mọi mặt đều rất thuận lợi (bố mẹ bạn vẫn khoẻ, bạn có đủ chi phí trang trải cho đời sống học hành ở đây, cũng có cả người yêu để làm chỗ dựa tinh thần bên này nữa) thế nên sinh ra cái cảm xúc…
Lưu ý: “Tình yêu” với tôi là một khái niệm rộng rãi do vậy trong bài viết này tôi sẽ dùng từ “yêu đương” thay cho “tình yêu” để chỉ tới một mối quan hệ lãng mạn giữa 2 người (dị giới hoặc đồng giới).
Tới giờ này thì tôi có thể dám chắc rằng tôi không phải là một người sợ yêu đương. Bạn bè tôi, và cũng có thể là nhiều người khác nữa, hơi rụt rè khi quyết định yêu ai đó vì họ còn sợ nhiều chuyện, mà…
Tôi phải chấp nhận rằng nỗi buồn là một thứ sẽ luôn ở bên mình. Nỗi buồn sẽ chuyển hoá thành niềm vui, nhưng cũng có thể nó chuyển hoá từ chuyện buồn này sang chuyện buồn khác, chuyển từ buồn với người này sang buồn với người khác. Nỗi đau với người A vừa mới được làm dịu đi một chút thì mấy tuần sau, mấy tháng sau lại có chuyện với người B. Vừa mới hết nỗi ấm ức với người B thì bây giờ người C bả…
Em thân mến,
Mình hiểu được rằng câu hỏi của em xuất phát từ nỗi lo sợ rằng em không có một “bản sắc” riêng và dễ mà bị lu mờ trước những gì giống giống em. Để trả lời được câu hỏi “Giá trị của mỗi người nằm ở đâu?” thì mình nghĩ trước tiên cần trả lời được câu hỏi “Chúng ta có khác nhau không?”.
Như mình đã chiêm nghiệm và ghi chép lại trong nhiều bài viết trước đây (ví dụ bài này), mình thấy đư…
Mới hôm nay thôi Quỳnh và Nga nhận ra rằng là cứ bất cứ khi nào hai đứa cực kỳ chắc chắn về chuyện gì đó thì ngay lập tức hai đứa sẽ bị đời vả cho tơi bời khói lửa để mà không còn có thể chắc chắn 100% về những điều mình cho là đúng nữa. Khoảnh khắc ấy được gọi là khoảnh khắc của đạo đức, vì ngay tại thời điểm ấy ta đã thấy mình sai, ta đau, ta hối hận vì đã làm tổn thương một người quan trọng, và…
Leuven, ngày 31 tháng 12 năm 2020
Mình cảm thấy biết ơn vì:
mình đã tìm ra cách để giao tiếp trong hoà bình với mẹ. Nhờ có hơn một tháng ở nhà nghỉ dịch mà mình nhận ra được tình thương sâu sắc mà mẹ dành cho mình. Trước đây mình có thể đã khó chịu, đã bực bội vì mẹ bảo mình làm cái này cái nọ, nhưng bây giờ thì kể cả khi nghe mẹ mắng mình cũng cảm thấy hạnh phúc. MÌnh đã gửi thư cho mẹ để nói vớ…
Lưu ý:
*Con đường tâm linh này được hiểu theo nghĩa là con đường dẫn tới từ bi và tỉnh thức, chứ không phải con đường cúng bái và thờ tự.
**Tôi không biết có nên dùng từ “học thuật” ở đây hay không vì tôi không cho rằng việc học của mình thuộc academic career (sự nghiệp học thuật). Tôi học vì tôi cảm thấy muốn học và có niềm vui tức thời khi học, chứ cũng không nghĩ rằng việc học của mình phục v…
Chơi với Nó 15 năm, mình dỗi Nó 3 lần, mỗi lần dỗi kéo dài những gần một năm. Mấy lý do giận dỗi thì “ghê gớm” lắm:
Năm 2006 dỗi Nó vì nghĩ Nó chuyển lớp thì không còn thích chơi vơi mình nữa. Chuyện là nhà 2 đứa cách nhau những 3km nhưng mình nhất định phải chờ nó qua rủ đi học, mà hồi đó thì đâu có điện thoại đâu (nhà nó xa trường hơn), nên cứ đứng ở cổng làng mà chờ, khi nào áng áng chừng là s…
Năm hăm mươi ba tuổi, tôi nhớ là mình đã luôn bộn bề với ti tỉ câu hỏi khá là “triết học” như: “Tôi là ai?”, “Tại sao tôi xuất hiện trong cuộc sống này?”, “Sự tồn tại của tôi là gì?”, “Tôi có cần sống một cuộc sống có ý nghĩa hay không?”, “Mối quan hệ của tôi với người A, người B, người C thực sự là gì?”, “Tôi học để làm gì?”, “Yêu/ghét/nhớ/thương/khổ/đau là gì?”, “Chết là gì?”…v..v.. Thật may là …
Từ sau cái dạo nghỉ covid hồi tháng 3 tới bây giờ mới được thảnh thơi. Lúc nãy giở lại cuốn sổ ghi chép công việc của tháng 7-8 mà hãi hồn, ngày nào cũng quần quật từ 5h sáng tới 9h tối, và lúc nào cũng trong tình trạng phải chia thời gian ra thành các block, cố làm cho xong công việc này trong block này để block sau còn làm cái khác. Kiểu như 5-7h sáng phải ngồi viết luận, 7-8h thì ăn sáng và ngh…
Hà Nội ngày 26/08/2020
Chị thương mến,
Theo em hiểu thì buông bỏ không phải là cắt đứt mọi sợi dây liên hệ với những người xung quanh, không phải là sống phóng túng bừa bãi như lối sống YOLO (You Only Live Once) mà đang được cổ xuý trong giới trẻ, mà là buông bỏ sự sở hữu, hay còn gọi là cái “bản ngã”, cái “tôi” hay cái “của tôi”.
Thoạt nghe thì sẽ thấy điều này rất vô lý, nhưng khi quán chiếu s…
Hà Nội ngày 03/09/2020
Vậy là đã 10 năm, 10 năm cho một cuộc tình dài liêu xiêu với Hà Nội, vậy mà ngẫm lại cũng chỉ là nửa bước chân trên một dặm đường dài vô tận.
Cái ngày bước chân tới Hà Nội, thấy mình sao mà vô duyên ở cái nơi này thế! Họ mặc những bộ đồ rất khác. Họ nói những câu chuyện rất khác. Tới những 3 năm sau mình mới hiểu họ nói gì, và tới 5 năm sau mình mới chạm vào được cái không …
Hà Nội ngày 25/08/2020
Dear chị T,
Từ hôm qua tới giờ, em cứ suy ngẫm về câu chuyện của chị và việc chị muốn giải thoát khỏi những mâu thuẫn trong gia đình mà cụ thể khi chị nhìn sâu thì ấy là sự ghen tị. Ghen tị là gì nhỉ? Ghen tị là cảm giác nảy sinh ra khi người khác có được cái mà mình muốn có nhưng (dù đã nỗ lực nhưng) không có được. Nếu mình nhìn sâu thêm chút nữa thì sự ghen tị nảy sinh từ…
Hà Nội, ngày 24.08.2020
Dear Quyết thối,
Tu tập là một hành trình cần rất nhiều sự dũng cảm. Nếu em đọc cuốn Đường xưa mây trắng của thầy Nhất Hạnh thì em sẽ hiểu được Bụt (Buddha) đã dũng cảm ra sau, đã trải qua những khó khăn nào để tới gần hơn với giác ngộ. Theo như những gì chị hiểu và trải nghiệm qua tu tập thì sự dũng cảm đến từ 3 phương diện:
Tôi nhớ là mình tiếp xúc với nhạc Trịnh Công Sơn từ khi còn nhỏ tuổi, nhưng việc lắng nghe những lời ca trong khoảng thời gian dài không phải lúc nào cũng mang tới những sự hiểu. Có những tháng ngày khó ngủ, tôi thường nghe vài lần bài Cát bụi rồi thiếp đi lúc nào không hay. Không ít hơn một lần tôi ao ước mình hiểu được những lời ca ấy. Tôi tự hỏi liệu rằng mình phải sống bao nhiêu cuộc đời thì m…
Mình có một dạo, mà chỉ duy nhất có một dạo ấy thôi, đi xem bói. Mình đọc ngày giờ sinh các thứ các thứ xong thì thầy bói phán là: “Đa tình lắm, cứ yên tâm.” Trớ trêu thay, một tuần sau khi đi xem bói thì phát hiện ra mình …đọc nhầm giờ sinh. Mình đúng ra là sinh vào lúc 10h30 sáng, nhưng chả hiểu sao cứ khăng khăng trong đầu là sinh vào 12h30 trưa (chẳng biết đú đởn để cùng giờ sinh với ai nữa?).…
Chiều nay Hà Nội nổi cơn giông bão, trời vì thế mà chuyển hơi lành lạnh. 10h tối, tôi đứng trước cửa sổ nhìn ra cái mảng màu xanh đen sâu thăm thẳm. Ánh đèn từ mấy ban công sáng lấp lánh. Tôi cứ để mũi mình hít hà hơi lạnh của đất, hít hà cái trong trẻo của không khí (mà chẳng mấy khi chỉ số QI lại thấp đến vậy), hít hà cả cái thanh mát trong tôi.
Giữa lúc trời đất gầm gào, tôi bật nhạc lên và bắ…
Tôi là cái đứa siêu keo kiệt về thời gian, làm việc gì hay gặp ai tôi đều lên kế hoạch trước, ngay cả việc làm gì không có kế hoạch thì cũng đều nằm trong kế hoạch cả. Cái tính keo kiệt đó phần đa là tốt, vì tôi luôn có thể hoàn thành công việc trong thời gian định sẵn, nhưng đôi khi nó cũng mang lại những bực bội cho bản thân và làm người khác buồn.
Tôi vẫn nghe bạn bè phàn nàn về chuyện yêu anh…
Suốt cả những tháng ngày lớn lên trên mảnh đất này, mình chưa bao giờ thấy quanh nhà mình lại có nhiều gió tới vậy. Hoặc độ này thời tiết thay đổi nên cuộc đời trở nên hào phóng cùng những đọn gió hay sao?
Gió thổi phù phù qua rặng xoan sau nhà, như thế ta vọt tay lái từ 40km/h lên 80km/h dọc theo những con đường ngoằn ngoèo lên thác Hoà Phú Thành.
Gió đập ùm ùm vào những cánh cửa gỗ, cứ vài phút …
7h tối, bác chạy hồng hộc lên hỏi cháu Quỳnh xem cháu đã biết vụ nhiễm covid mới nhất ở HN chưa. Bác bảo là bác lo lắm, chẳng biết dịch bệnh có ghé thăm nhà bác không, liệu bác có mệnh hệ gì không. Mẹ cũng cứ gọi điện tới tấp cho mình, bảo rằng về nhà đi, có biết là thế giới đang chết dần chết mòn rồi không? Mẹ còn bảo là: “Chí ít thì được chết bên cạnh gia đình cũng là một nỗi an ủi lớn.”
!!!
Mìn…
Mình có niềm tin sắt đá rằng những niềm đau là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống mang lại cho mỗi người. Bởi niềm đau cho phép con người quay lại nhìn thật sâu vào cái sinh linh bé bỏng này, học cách ôm ấp nó, từ đó có khả năng thấu cảm với niềm đau của người khác và bớt đi cái ngã tự cao tự đại. Nói theo một cách khác thì niềm đau chính là chất liệu của từ bi.
Mình may mắn có được những trải n…
Lớp 11, ngồi trong giờ giáo dục công dân, cô đưa ra một câu hỏi hết sức triết học là: “Tôi là ai?”, mấy đứa trong lớp nhao nhao trả lời cô, câu trả lời nào cô cũng nói là chưa đúng. Thế này thì băng khoăn quá nhỉ, nếu mình không phải là Quỳnh, nếu mình không phải là cái thân thể này thì mình là ai/cái gì?
Dạo này được tiếp xúc nhiều với những người học hành tử tế, Bạn đâm ra yêu thích tìm hiểu về …
Thuở còn đi học đại học, tôi chỉ được dạy duy nhất một loại nghiên cứu, ấy là nghiên cứu khoa học, hiểu theo một cách khác thì là nghiên cứu xã hội học. Phương pháp nghiên cứu chủ yếu là bảng hỏi và phỏng vấn, thường gắn với nghiên cứu định lượng và định tính. Dù chẳng ai nói với ai, ai cũng hiểu ngầm rằng khi làm khoá luận tốt nghiệp thì nên làm một cái gì đó có con số, tức là thiên về hướng định…
Nay đã là 28 tháng Chạp. Vẫn như mọi khi, mình là đứa nhận trách nhiệm lau chùi cầu thang, công việc này thì khá tỉ mẩn, nó giống như mấy cái ảnh meme trên mạng về chuyện lau những vân hoa gỗ loằng ngoằng trên tràng kỷ, trông đến là khổ sở. Mình của những năm trước trông cũng na ná như vậy, nhưng năm nay thì khác hẳn, mình vui vẻ đón nhận nhiệm vụ vì mình biết ấy sẽ là khoảng thời gian tốt để mình…
Tối qua đi ăn với N, T, và Đ. 4 người, mà thực ra là 3 người vì T ko đóng góp ý kiến gì, đã có một cuộc trò chuyện khá lý thú để mà từ đấy mình biết rằng Nho giáo đã làm ngu đi bao nhiêu con người trong cái xã hội Việt Nam này. Chẳng có gì để chê trách, vì hoàn cảnh lịch sử không mở ra không gian cho con người được tiếp xúc với những điều khác với bình thường, và kết cục là trong giới hạn khả năng…
Mấy ngày nay báo chí toàn những cái tin tệ hại, nào là ô nhiễm độc hại, nào là nước nhiễm dầu, nào là trầm cảm, tự tử khắp mọi nơi, truyền thông được thể sục sôi và lòng người thì sôi sục. Mình buồn nhiều vì môi trường xung quanh không còn đủ mức lành mạnh tối thiểu để đảm bảo cho một cuộc sống bình thường nữa, mình thương cho mình và thương cho những người xung quanh. Nhưng nỗi buồn đó chỉ chiếm …
Mình có tình cờ biết đến đạo diễn Trần Anh Hùng khi đang lượn lờ wordpress của một người thân thương. Người thân thương dành rất nhiều những trang viết cho đạo diễn và cho phim của chú ấy; người thân thương nói phim của chú Hùng đẹp, đẹp nhất ở chỗ là người thân thương có thể đồng cảm với những hình ảnh, những góc quay, và những câu chuyện được kể trong phim. Bài viết của người thân thương làm mìn…
Mình là một đứa thật tệ, cứ khi nào cảm thấy bản thân mất cân bằng là xị cái mặt ra, ngồi bần thần, rồi rơm rớm nước mắt, khóc tấm tức như kiểu bị ai bắt nạt ghê gớm lắm.
Mấy ngày hôm nay lại bị như thế, nhiều thứ đổ dồn vào đầu, xong cứ phải chạy đi chạy lại - cái việc mà mình không muốn nhất trên đời. Việc ngồi ì mông trên cái xe máy giữa trời nắng chang chang như vậy rút kiệt hết sức lực của mì…
Mình nhận ra rằng là: trong những lúc nỗi đau lên đến đỉnh điểm thì mình lại gần như cứng họng và chẳng thể viết được điều gì.
Mình là đứa hay viết, những xúc cảm mong manh xảy đến hằng ngày đôi khi lại là những chất liệu đẹp đẽ nhất để mình viết. Nhưng lần này thì không giống như vậy, một cuộc điện thoại, một lời nói thôi mà làm mình thấy cuộc đời bạc bẽo thế. Mình băn khoăn về những thứ mình sắ…
Ra đường vào giờ tan tầm của buổi chiều thứ 7 thì dễ chịu. Hình như đa số mọi người không đi làm vào buổi chiều thứ 7 thì phải, nên đường lúc đó thưa thớt hơn mọi khi. Đèn tín hiệu giao thông báo còn 2s đèn xanh, đã lác đác những người nhẩn nha dừng lại, chứ không vội vã vượt như mọi khi. Mình thấy được chút nhẹ nhàng trong lối cư xử như thế.
Sống ở phòng không có điều hoà thì dễ chịu. Nếu ở phòn…
Có mấy điều mình cần viết ra đây để nhắc nhở bản thân, vì thời gian vừa rồi, có một vài điều mình nói ra cũng không hẳn là gây tổn thương cho người khác, nhưng có thể đã làm người khác suy nghĩ sai lệch đi. Nếu người ta vì những điều mình nói mà suy nghĩ sai lệch đi, thì mình cũng cần chịu một phần trách nhiệm. Mà cũng có thể là họ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, mình cảm thấy mình đã không nên làm thế…
Tôi phát hiện ra rằng cuộc sống của mình, những lúc ấm áp, đa phần gắn liền với những ngôi trường, đôi khi là một vật gì đó hay một mảnh hồn nào đó khẽ lướt qua.
Ngày còn học cấp một, ngoài những trận đòn roi của má, cái làm tôi nhớ nhất là những lúc nhặt lá đá ống bơ ở cái góc sân trường gồ ghề xanh rêu sau mỗi buổi học. Ngày đó nhà tôi còn nấu bếp rác, nhưng nhà không cấy ruộng nên không có rơm…
Hai cái đường song song này, thực ra không có gặp nhau, chỉ là cùng gặp mình ở một điểm.
Mình có hai người bạn, hai người này sống ở hai thế giới độc lập. Theo một cách vi diệu nào đó, hai người cùng nhận ra được những điều giống nhau về cuộc sống, và chia sẻ những điều ấy với mình vào cùng một thời điểm. Ví dụ như buổi sáng bạn X nhắn cho mình là tao nhận ra cái này, thì y như rằng buổi tối bạn …
Sáng nay mình có tình cờ nhìn thấy cập nhật trạng thái của một người bạn, mình không nhớ chính xác câu từ ra sao, nhưng đại loại bạn nói về sự vô vị của cuộc sống, và hỏi quan điểm của mọi người về hạnh phúc và niềm vui thực sự là như thế nào. Mình định bình luận xong rồi lại thôi, vì không biết trả lời ra sao cho đúng câu hỏi của bạn. Mình thì không nghĩ là cuộc sống này vô vị, nên mình thử gọi t…
(Mình, yêu màu vàng và không thích sự chói loá. Haha)
88L1 là biển số xe. Mình không nhớ những con số còn lại của chiếc biển số ấy, nhưng mình biết là mình rất vui mỗi khi nhìn thấy chiếc xe máy màu đen, treo 2 cái mũ bảo hiểm ở một bên mạn sườn, và có một cái áo mưa màu xanh lá cây kẹp ngay phía trên chân đạp số. Nếu được mở đầu một ngày mới bằng việc nhìn thấy chiếc biển số xe ấy, thì đó là một …
Trong tất cả các thể loại việc nhà, mình ghét nhất là quét nhà. Lau nhà thì mình có thể vui vẻ làm ngay, nhưng cứ nghĩ đến việc quét nhà là phụng phịu muốn trì hoãn tới muôn đời muôn kiếp. Thế nên là, mình đã từng sống khá luộm thuộm. Giờ thì tiến bộ nhiều rồi, quét nhà lau nhà đã trở thành niềm vui mỗi tuần. Cọ nhà tắm và toilet cũng mang lại nhiều sự thư giãn. Niềm hạnh phúc có được trong khi qu…
Tôi đặt bút viết những dòng này bởi tôi thấy dâng lên trong mình một cảm giác biết ơn sâu sắc với cuộc sống, với bất cứ điều gì mà tôi có cơ hội xúc cảm, tuy là rõ ràng nhất là với việc ăn uống hàng ngày.
Khi tôi ăn, tôi cảm thấy biết ơn sinh khí của trời đất, mưa nắng và gió đã làm hạt mầm trổ hoa; tôi cũng cảm thấy biết ơn những người đã chắt chiu những mầm sống đó trong suốt nhiều tháng ngày; …
Ông trăng trong sâu thẳm kỉ ức của mình là một mảnh hồn rất gần, rất to, và sáng rực rỡ.
Ngày bé, nhà mình có một cái sân thượng rất rộng. Đêm mùa hè nào sau khi ăn tối xong mình cũng vác lều chõng lên đấy nằm, thi thoảng nếu sân không bị nóng quá thì sẽ nằm duỗi chân duỗi cẳng trên sàn gạch vắt chân chữ ngũ ngắm trăng sao. Mình cảm tưởng ông trăng gần mình tới mức chỉ cần đứng lên thôi là có thể…
Tôi không hiểu nghĩa của từ “vô thường” lắm cho tới khi đọc được định nghĩa của nó ở cuốn Đường xưa mây trắng (Thích Nhất Hạnh, trang 204). “Thường” ở đây được hiểu là sự cố định, bất biến. “Vô thường” nghĩa là không có gì cố định, vạn sự đều biến đổi khôn lường. Từ ngày hiểu ra định nghĩa đó, tôi có chú tâm hơn vào việc soi chiếu tính vô thường trong vạn vật.
Một ngày nào đó tôi qua, những cánh …
Hôm nay là ngày diễn ra hai cuộc chia ly.
Cuộc chia ly thứ nhất: Mình nghĩ mọi chuyện rất giản đơn, sẽ chẳng có nuối tiếc chi cả. Kì lạ thay, đến những phút cuối cùng của ly biệt, có gì đó lại cựa quạy trong mình, thôi thúc mình nói ra những lời yêu thương. Nhưng mình đã không nói hết những điều chất chứa trong tim mình, mình chỉ cảm ơn, và, không ngờ rằng, nhận lại được rất nhiều lời cảm ơn chân …
Mình vẫn luôn cảm thấy gần gụi với mặt đất.
Mình không ngày nào là không nằm lăn lê bò toài trên sàn nhà độ dăm mười phút. Những lúc ấy mình cảm thấy cực kì hạnh phúc. Tới nhà ai chơi, nếu được mọi người mời ngồi dưới sàn nhà thì mình sẽ cảm thấy vui hơn rất nhiều nếu ngồi trên ghế. Nhưng mọi người coi thế là không được lịch sự lắm với khách nên mình thường không có nhiều cơ hội được làm vậy.
Mìn…
Khi dùng từ “hạnh phúc” ở đây mình không có ý nói về “happiness” mà muốn đề cập tới “well-being” hơn. Còn “toàn vẹn” thì được hiểu là “cho tất cả mọi người”. Ví dụ nếu A đạt được well-being thì B cũng sẽ có wellbeing, chứ không phải well-being của A được bòn rút từ B và ngược lại.
Trước giờ thì mình vẫn luôn quan niệm well-being của một người nào đó là do bản thân người đó quyết định, nhưng thực …
Mình và chị.
Mình và chị túc tắc chơi với nhau từ thời mà Như Quềnh còn bé xí, hai đứa vẫn còn ngồi vừa trong một chiếc bồn tắm tự chế cực kì thú vị của bố chị. Bây giờ chiếc bồn tắm hand-made ấy vẫn còn, nhưng một mình nhảy vào thôi là đủ làm nứt bồn tắm ra thành vài ba mảnh rồi.
Tuổi thơ của mình hôi hổi những háo hức mỗi lần mẹ nói: “Vào ông ngoại chơi với mẹ đi!” và sung sướng điên cuồng mỗi l…
Chuyện mình thích đi bộ thì không phải ai cũng biết, bởi lẽ kiếm được một người đi bộ cùng mà nhất nhất không được nói năng chi cả suốt cả dọc đường là cả một vấn đề. Bởi lẽ khó khăn như vậy, mình lựa chọn phương án dễ dàng hơn.
Đi bộ với mình cũng quan trọng như việc viết lách. Hai thứ đó tuy tên gọi tách rời, nhưng thực tế với mình là một thực thể. Một cách rất tự nhiên, từng con chữ tự động hi…
Ai đó được coi là một mình trong mối tương quan với đám đông. Một mình có thể diễn ra ở mặt vật lý, là cơ thể này độc lập với các cơ thể khác. Một mình có thể diễn ra ở mặt tinh thần, tức là đang ở trong một đám đông, nhưng vẫn luôn cảm thấy lạc lõng và không có bất cứ một sự đồng điệu nào.
Một mình thường đi kèm với nỗi sợ. Nếu ai đó bị bỏ lại một mình giữa đường vào ban đêm, chắc hẳn người đó s…
Lúc Minh Hằng có mái tóc vàng dài thướt tha, mọi người hay nhầm tưởng Minh Hằng là một nàng công chúa, và thực tình thì Minh Hằng trong lòng mình đích thị là một nàng công chúa, nhưng khác xa các nàng công chúa gắn với hoàng tử mà các câu chuyện cổ tích vẫn thường hay kể.
Cách gọi tên Minh Hằng xuất phát từ một sự thảo mai không hề nhỏ, vì lẽ thường mọi người chỉ gọi nhau là Hằng hay là Quỳnh thô…
Hồi còn nhỏ, mình hầu như chẳng bao giờ gọi ông bà bên mẹ là “ông bà ngoại”, mình luôn gọi là “ông vãi” “bà vãi”. Ba tiếng “ông bà ngoại” đến mãi sau này mới xuất hiện trong từ điển tiếng Việt của mình, bởi khi tiếp xúc với “thành thị” nhiều, mình mới bắt kịp dần với các từ vựng phổ thông hơn.
Trong bốn ông bà nội ngoại, mình ít thân với “bà vãi” nhất. Bởi có thể rằng bà là người vụng về trong gi…
Nhân duyên cho mình gặp gỡ 2 nàng công chúa Apple Bee xinh đẹp dễ mến, “vì yêu mà cưới” đường xá xa xôi về tận nhà mình cho mình một khởi đầu mới thật ấm áp.
Nhân duyên cho mình gặp gỡ một cậu bạn dù trời đã muộn màng mà nhất định không thất hứa, nói chuyện với nhau dăm ba câu là đủ đầy.
Nhân duyên cho mình gặp lại một người bạn mà mình chưa từng nghĩ sẽ có ngày ngồi xuống với nhau mà thủ thỉ tâm …
Dạo này mình đang tập cho bản thân thói quen quan sát, vì bình thường lúc nào cũng ngơ ngáo, chẳng bận tâm chuyện gì, ai hỏi có thấy cái abc xyz gì không đều trả lời là em không để ý lắm.
Giờ học rất tốt để thực hành thói quen quan sát này là giờ tan tầm. Đường phố chật như nêm và có thật nhiều thời gian để quan sát mng quanh mình.
Đường Đê La Thành chen chúc, cảm giác cả dọc đường ai cũng có thể…
Tôi không phải là một người sống vội vã, tôi sống chậm, ăn chậm, uống chậm, đi đứng chậm, hiểu chậm, học hành chậm, chung quy là làm gì cũng tốn nhiều thời gian. Tôi không cho rằng điều đó là một lỗi lầm, có lúc mình đã cố gắng để nhanh lên, nhưng rồi chẳng thể nào mà nhanh được, chứ không phải làm gì đó nhanh rồi kết quả không mong muốn nên rồi hối hận. Đơn giản là không thể nhanh được, do đó buộ…
Đáng ra khoảng thời gian đi bộ buổi chiều phải là khoảng thời gian thư thái, ấy vậy mà vừa bước ra khỏi cổng đã chứng kiến cảnh đau lòng. Một bà mẹ trói tay đứa con, tát lia lịa vào mặt đứa bé chừng 8 tuổi, khiến đứa bé ngã bổ nhào xuống đất, van xin, thét lên trong âm ỉ. Tiếng roi vụt sắc lạnh trong không gian, tiếng cười nói của mấy lão uống trà chơi cờ kế cạnh: “Đánh nó đi, cho nó một bài học.”…
Mình nhớ từng đọc một cuốn sách có câu: “Người cười vốn không đẹp đâu. Thế mà tôi vẫn thấy rất dễ thương, muốn ngắm mãi thôi. Nụ cười ấy, sau này, vào khoảng thời gian chuyện hai đứa gặp sóng gió nhiều nhất, chính là động lực cho tôi thêm sức mạnh và lòng dũng cảm rất nhiều. Biết rằng giữa cuộc đời này, chỉ cần có nụ cười ấy ở bên, tôi có thể bất chấp hết tất cả.”
Mình đã từng và vẫn luôn bị thu h…
Về Quềnh
Một kẻ bộ hành, một độc giả, và một người tập viết.
A patient walker, a passionate reader, and an un-easy student of (academic) writing.