• Vậy là đã đọc xong bộ Hồi ký của Sư cô Chân Không. Riêng sáng nay cứ mê mẩn từng trang sách của Tập 4, lúc nhận ra thì cũng chỉ còn mấy chục trang, nên là đọc hết luôn. Mình đã có thật nhiều cung bậc cảm xúc khi đọc bộ sách, mỗi trang viết là mỗi kiểu rung động khác nhau:  khi thì thấy Sư cô dí dỏm quá đỗi, kể cả khi viết về những cơn giận, chúng khiến mình cứ ôm bụng cười khúc khích, ôi sao mà cá…
      • Cuốn sách là một bức hoạ âu sầu nơi sự học hiện hữu không là chính nó, mà là chỉ như một sự trưng bày. Sự học được đặt trong một chiếc lồng kính, người đi qua, kẻ đi lại, chạy vòng quanh, ngắm nhìn và … bước đi. Chẳng có ai chạm tay vào nó, ngay ở đó, nhưng mà lại rất xa vời.  Mình từng có dịp làm việc với giáo viên phổ thông trong vai trò là người “dự giờ” (mình không thích cái cách đặt tên đó mộ…
        • Tiết trời vào thu đỏng đảnh, cơ thể này cũng vì thế mà đỏng đảnh theo. Nó mệt, nó đau nhức và nó kêu gào được chiều chuộng. Tốt thôi, vì ở đây sẵn có một cuốn sách về đề tài thiếu nhi đang cần được khám phá. Chẳng biết vô tình hay cố ý, cái nhà tài trợ sách cho mình luôn lựa chọn cho mình những câu chuyện buồn về chiến tranh. Lần trước thì là “Người đua diều” với những cuộc xung đột ở Trung Đông, …
          • Một cuốn sách hay là một cuốn sách kích thích được nơi người đọc nhiều suy nghĩ, liên tưởng. “Chuyện kể năm 2000” của Bùi Ngọc Tấn là muốn cuốn sách như thế.  Cuốn tiểu thuyết, và cũng là cuốn tự truyện, tự đặt ra cho nó những câu hỏi như: Thế  nào là tự do?, Tự do về mặt vật lý có đi cùng với tự do về mặt tinh thần hay không?, Cuộc sống trong tù có phải đã là địa ngục rồi không?, Có khi nào tự th…
            • Hôm trước nói chuyện với Hà, tôi mới chợt nhận ra là bấy lâu nay không nghe thấy mấy người nói “ăn cơm trước kẻng”, giờ có vẻ mọi người chuyển qua dùng “bác sĩ bảo cưới” nhiều hơn. Vậy là, một số cách diễn đạt lại sắp rơi vào dĩ vãng. Cách đây độ chục năm trở về trước, mọi người hễ thấy đôi trai gái nào có em bé trước khi kết hôn thì ngay lập tức tếu táo với nhau rằng: “Ồ, hai đứa nó ăn cơm trước …
              • Mình vừa đọc xong 3 cuốn sách. Cuốn thứ nhất là: Ngoại ô (Nguyễn Đình Lạp) - Sách anh Tùng tặng sinh nhật mình hồi năm ngoái. Cuốn thứ hai là: Đất lề quê thói (Nhất Thanh) - Cuốn này thì tự mua ở Nhã Nam, nhân dịp đi tìm cuốn Quê hương tôi (Tràng Thiên) mà không tìm được. Cuốn thứ ba là: Văn học Việt Nam Dòng riêng giữa Nguồn chung (Trần Ngọc Vương) - Cuốn này là Minh Hằng cho mượn, trong một nỗ l…
                • Mình vẫn hằng đem lòng yêu mến cái khoảnh khắc tiết trời chuyển từ thu sang đông. Cái se se lạnh đầu mùa khe khe chạm lên mái tóc làm mình thấy xốn xang và ấm áp đến lạ lùng. Vận một chiếc áo thu đông với quần hoa nâu tí tách bên bếp củi lắng nghe tiếng ba chỉ mỡ hành thơm nức mũi vẫn là cái thú thong dong yêu thích nhất mọi thời đại. Ấy vậy mà đọc cuốn này xong thấy buồn man mác âm ỉ trong cõi lò…
                  • Mình, đã lâu không đọc tản văn hay tạp văn. Ác cảm với thể loại truyện này khởi nguồn từ một cuốn sách nào nó của chị G…o, sách in khổ bé tí, đã thế một trang giấy còn chia làm đôi, một nửa là văn chương (?), một nửa là để trang trí, và đương nhiên, nội dung thì lãng xẹt. Mình đọc được 2,3 trang thì vội vàng tá hoả để lại vị trí ban đầu. Ác cảm tiếp diễn đến một ngày mình tự hỏi là liệu mình có kh…
                    • Nếu cuốn sách đã chạm tới trái tim rất nhiều độc giả bởi những khắc hoạ chân thực và cảm động về Afganistan với nỗi buồn chiến tranh, thì với mình, cái thứ làm mình quan tâm hơn cả khi đọc tác phẩm này lại là những chiến tranh trong chính nội tâm của nhân vật, đặc biệt là tình tiết có dính dáng đến “sự thật”.  Một cuộc đấu tranh nội tâm điên cuồng đã xảy ra trong đầu cậu bé Amir khi nhìn thấy ngườ…
                      • Tôi biết đến việc đọc khá muộn. Trước khi vào đại học, tất cả vốn liếng về sự đọc của tôi chỉ quanh quẩn bên mấy quyển sách giáo khoa.  Chưa có một ai dạy tôi đọc, và tôi cũng hiếm khi thấy một ai đó trong đám bạn bè tôi ngồi ngấu nghiến đọc một cuốn sách. Có lẽ cùng có vài ba đứa, nhưng chúng nó thường đọc ở nhà, và thường không chia sẻ với tôi về sự đọc, vì hồi đó tôi là sự lựa chọn cuối cùng nế…
                        • Cách đây hơn một năm, mình biết đến Foucault thông qua một chuỗi workshop của cô HT và người bạn thân thiết MH. “Wow ông này là một nhà triết học khá fancy đây, chắc sẽ học được nhiều thứ” mình nghĩ bụng. Nhưng BÙM! Thứ mình nhận về duy nhất là cảm giác lơ lửng giữa không trung, những niềm tin mà mình bám víu vào từ trước tới giờ vỡ te tua tung toé. Mình rơi vào hỗn độn, nhưng rồi mỉm cười trước b…