• Caveat: This fable is my personal reflection from the course Philosophy of Education at KUL and my observation of my sibling Quyet, who has experienced a depression for the last 6 months. I’m aware that this fable is somewhat romanticized and therefore could be deemed as an act of ignorance. But trust me, I don’t have such intention. My intention is just to introduce another perspective to depress…
    • Mình có thói quen viết thư cho những người thương mến và chia sẻ sở thích cá nhân đó với bạn bè hay học trò. Nhờ việc chia sẻ sở thích như thế mà đôi khi mình cũng nhận lại được một vài lá thư rất yêu. Ví dụ như cái lá thư dưới đây, bạn ấy rất rụt rè khi gửi mình lá thư, nói là thư “loằng ngoằng” quá không biết mình có cảm thấy khó chịu khi đọc không. Hì hì, tình cảm chân thành thì làm sao mà khó …
      • Hôm nay mình nhận được tin vui từ Nó - đứa con đầu tiên (và chắc cũng là đứa con sau cùng) mà mình có cơ hội hướng dẫn học tiếng Anh và luyện thi bài thi chuẩn hoá trong suốt 3 năm Nó học cấp 3  - nó được 6.5 IELTS và không kĩ năng nào dưới 6! Nó gọi cho mình, cực kỳ hạnh phúc. Mình biết Nó hạnh phúc vì điểm số, nhưng ấy cũng chỉ là một phần, Nó có quyền hạnh phúc vì từ đây Nó biết rằng Nó không p…
        • Nhân một buổi thảo luận gần đây với một người bạn về chuyện trường học có thể làm những gì, mình có ghi chép ra đây 2 vấn đề/bài học mà mình và bạn đều thấy quan trọng, tuy nhiên chưa được chú trọng trong giáo dục công lập ở Việt Nam. (Bọn mình đều học trường công từ tiểu học tới đại học nên không biết các trường tư thục hay quốc tế thì như thế nào.)  Trước khi nhắc tới 2 bài học thì mình cũng muố…
          • Em viết cho mình những lời tâm sự thật dài: “E muốn tâm sự với cô một vài chuyện. Thật ra e cũng chỉ muốn nói ra vài vấn đề khi đi làm, những điều k thích để thoải mái hơn. Cô ơi, hôm nọ e xin nghỉ nhưng quản lý bảo e làm nốt 6 tháng là hết tháng 1 mới cho nghỉ. Lúc đầu làm họ k phổ biến quy định này nhưng dù sao cũng coi như làm đến Tết rồi thôi Em muốn cố làm nốt rồi để xin ngta đánh giá để e ch…
            • Khi lúc này hay lúc khác, mình luôn nghĩ mình có thể dùng một tính từ nào đó mô tả chính xác về mình, nhưng kì lạ là tới lúc được hỏi: “Em sẽ mô tả em như thế nào nhỉ?” trong buổi phỏng vấn cho nghiên cứu của thầy X.M. thì mình lại cứng họng không biết phải trả lời ra sao. Mình bối rối tới mức thầy phải đưa ra một vài gợi ý cho mình chọn, mình đã nhanh nhẩu chọn lấy một vài tính từ trong đó, bây g…
              • Dạy xong 2 tiết đầu thì buồn ngủ đến độ mắt không thể mở được, đi vội vội vàng vàng lên phòng gv để nằm kềnh kang thì nhận được cuộc điện thoại của bác phụ huynh Băng Giá. Chuyện là hồi còn đi học đh mình có hay qua nhà bác để dạy con bác và mấy đứa, mỗi lần vào nhà mình đều chào hỏi lễ phép, bác cũng chỉ gật đầu đáp lại chứ cũng không mấy khi “ừ” lên một tiếng hay xa xỉ hơn là “Quỳnh đến đó à”, l…
                • Có lẽ một trong những niềm háo hức lớn nhất của việc tới trường là dăm thứ quà bánh ngon ngọt ăn cùng đám bạn trong lớp.  Thuở đáng yêu bé bỏng bụ bẫm cấp 1, rủng rỉnh lắm thì trong túi có 200đ, lúc hoạ hoằn giàu có hơn thì có 500đ. Hồi ấy túi kem mút đá lạnh to đoành chỉ có 100đ, vậy là cũng mua được ối thứ. Mình háo hức chờ đến giờ ra chơi, chạy ù ra cổng trường, xông thẳng vào cái hộp xốp vẫn c…
                  • Anh bạn nhỏ này,  cô nói gì ko nghe thấy, cả lớp ngồi say sưa đọc bài, cả lớp lắng nghe cô,
                    • Mình vẫn hay tự xưng là “Lều giáo”. Một số bạn thân của mình khi thấy mình dùng cụm từ này thì tá hoả inbox là: Ủa, sao m dùng từ gì mà “ngả ngốn” thế! Mình chắc mẩm chúng nó nghĩ từ “lều” là trong từ “vãi lều” đây mà, như thế thì mất dạy thật :)))) Nhưng mà ý mình không phải vậy, mình chỉ lấy cảm hứng từ cụm “nhà giáo” thôi. Thiết nghĩ cả đời đi làm cũng ko đạt được tới cảnh giới một ngôi nhà vữn…
                      • Với mỗi người mẹ, món quà lớn nhất dành cho họ chắc là nhìn thấy con cái mình trưởng thành và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời chúng. Với mỗi người giáo viên, món quà lớn nhất chắc là tình cảm của những đứa trẻ. Thế còn với một lều giáo như tôi, món quà lớn nhất chắc là nhìn thấy túp lều của mình không lúc nào vắng bóng những người lữ khách qua đường, những người đã rộng lượng mở lòng không chê ba…
                        • Cô vào lớp thấy có duy nhất 1 bàn 1 nam 1 nữ ngồi cạnh nhau, lúc chưa vào bài ngồi quay hẳn mặt sang nhau nói chuyện rất vui vẻ, đến lúc vào bài rồi thi thoảng vẫn liếc sang nhau cười trìu mến. Ánh nắng lấp ló qua ô cửa sổ soi vào đôi mắt cười lấp lánh khiến cô thẫn thờ cứ muốn nhìn mãi thôi. Nhưng rồi bản chất ác quỷ của cô vẫn trỗi dậy, cô cất tiếng: “Hôm nay bạn nào đã hoàn thành bài tập giơ ta…