Ta đã xa một thời xa vắng Ngày buông tay mọi thứ dần trôi xa Trôi về kiếp trước hay trôi vào vô định? Ta chẳng hay biết, chỉ biết: Không còn nữa

Không còn nữa nhưng mùi hương rất ngọt Ta hít hà một lồng ngực nở hoa Không còn những thủ thỉ thánh thót Ta vẫn thường cất giấu trong vườn nhà

Ta đã tin không còn thì sẽ khổ Bởi vậy ta nhặt nhạnh kí ức khô Ta ôm ấp, thô ráp và cằn cỗi Bàn tay này, buộc thả từng cành rơi

Ta không ngờ lòng ta hẹp hòi thế Ta hẹp hòi với chính ruột gan ta Ta buông, thấy lòng mình nhẽ nhõm quá Không còn này, cuộc sống dài rộng hơn

Dài rộng hơn tới muôn trùng sóng vỗ Khơi xa, mặt nước, con thuyền đầy Mặc ai gào thét với biển cả Ta biết ơn cái không còn tròn trịa của riêng ta.

Quềnh. Đêm ngày 20.07.2019