Tôi đã có một trái tim méo mó một trái tim không buông bỏ những tính toán thiệt hơn một trái tim hoạnh hoẹ rằng: Ai người viết báo? một trái tim bực bội cả những nhúm tóc lôm côm.

Trái tim này ngậm ngùi ôm vị đắng vì cứ luẩn quẩn những trách móc ưu tư vì cứ vương vào những thường niệm xưa cũ đã biết sai, mà cái khổ vẫn lù lù.

Rồi một ngày sau những đêm dài lắng thở trái tim nhận ra tôi chẳng phải tôi đâu nên trái tim chẳng còn lẽ gì mà giận nữa.

Ôi một trái tim đang tròn đầy trái tim đã biết đợi chờ mà chẳng mong ngóng trái tim đã biết lắng nghe những lời hoài vọng rồi hạnh phúc tự thân nảy nở trong lòng.

Ngẫu hứng kể một chuyện thơ sau khi buông bỏ được cái tham của mình với bài báo. Lành thay!