
Tôi yêu nàng từ cái thuở tóc còn xanh đỏ dăm ba bữa lại ngắn dài và những ngày xoăn thẳng.
Tôi yêu nàng từ bữa ăn cơm gà xé tiêu đen nàng thỏ thẻ như ri-pan-zồ ai nào biết nàng ăn như hổ đói.
Tôi yêu nàng từ đôi mắt lóng lánh sương sa vài cái chớp chớp tôi thấy tim mình mong manh quá.
Tôi yêu nàng từ những lo lắng vẩn vơ những ngày nàng khó ở nàng kêu tôi đổi lấy nụ cười xoè.
Tôi yêu nàng từ những ngày ngẩn ngơ nàng ngóng thơ tôi viết dở vậy mà cứ tấm tắc khen hoài.
Tôi yêu nàng vậy mà dạo này tôi lại quên không gửi những lời yêu nên viết ra đây để nói: tôi yêu nàng.
Quềnh.