
Trên chiếc xe đạp màu be rất xịn, tôi chở nàng qua những cây kem và qua những bọt gió mát lịm.
Trong kí ức lim dim nét nàng vương trên thềm gạch đỏ tán ô nhỏ vừa đủ che hai chiếc bánh mì que.
Nàng đã kể tôi nghe bao nhiêu là “cổ tích” hoàng tử thì vô ích công chúa cần thong dong.
Thế giới này thì cong lòng người thì hạn hẹp nếu mình cứ nằm bẹp thì chẳng thể thong dong.
Cùng với nàng tôi đã học bài học liêm sỉ kì nghỉ tù vui vẻ đặc quánh những phu cô.
Cành khế nhỏ liêu xiêu trong mưa và gió lớn hi vọng những ngày khó nàng vẫn vững niềm yêu.
Hà Nội, ngày mưa bão 01.08.2019