
Từ thưở mới biết ê a Nhị vị phụ mẫu đã gả đi rồi Từ bấy quần áo ngả sồi Quanh năm nặng trĩu, đôi quang gánh gồng Sớm hôm bà đã ra đồng Đủng đỉnh chậm chạp, có ông đỡ đần Năm hôm mười chợ chuyên cần Thành quả mua được một sấn ngọt thơm.
Trung tuần bà thích ngâm thơ Về già vẫn nhớ đọc tuôn ba bài Khi trẻ thiên hậu chẳng hoài Tới khi lão bệnh không ngoài truân chuyên Mong trời hoá nghiệp xa gần Để hoan để hỉ, lắng yên lòng bà.