
Con gà cục tác lá chanh Nhọc nhằn khôn lớn cũng thành ba mươi Chí tâm học ra con người Mà sao lắm lúc đười ươi không bằng Học hành nhiều lúc cũng thăng Tới khi kiệt sức nằm đặng không yên Ra ngoài gần gũi thiên nhiên Đầu óc vẫn chạy liên miên không dừng Một ngày cơ thể báo “Ngừng!” Thành ra lơ lửng lưng chừng vách non Thả tay, cái xác chẳng còn Vận may nâng đỡ, đón đường quý nhân Quý nhân không chỉ một lần Cứ khi bế tắc nàng bân tới tìm Mặc dù nàng vẫn lim dim Chờ thêm chút đỉnh, nàng ghim cung đường Đi qua mấy xóm mấy phường Tới nơi trú ẩn vui dường nắng xuân Mười năm đúng nhiều gian truân “Bình tĩnh” - con xin đầu quân cho Ngài Nếu được xin mang thêm vài Người thân, người bạn, nài thêm anh chồng Một bầy lũ lượt ngóng trông Chừng nào hết mộng, và không hão huyền Được sống là đã có duyên Thuyền quyên không dám, luyên thuyên xin (tạm) dừng. Hihi!